Blogger OnlyU và Andre – “Được, mất khi nổi tiếng”

Blogger OnlyU và Andre – “Được, mất khi nổi tiếng”

Những tiết lộ về bản thân mình, những được mất khi trở thành “người nổi tiếng” trong thế giới blog của hai blogger OnlyU và Andre

Andre bắt đầu viết blog từ cuối năm 2006 và được mọi người biết đến qua những entry sắc sảo, có tầm nhìn rộng, được đăng lại trên chuyên trang blog của các báo. Trong khi đó, OnlyU cùng với Tắc Kè, Trọng An… lại là điển hình của “công nghệ copy/paste” thông tin nóng, scandal, trào lưu tuổi teen… và nhiều người coi những trang web cá nhân dạng này như một “tờ báo blog”.

Andre: “Cộng đồng hóa trang web cá nhân”

Hồi mới lập blog, mình thắc mắc sao có nhiều người viết hay và nổi tiếng đến vậy. Mình rút ra là cần xác định được mục tiêu rõ ràng, phải đặt những mối quan hệ lên hàng đầu và xem mình phù hợp kiểu người đọc nào. Mỗi blog đều có giá trị nhất định nếu như chủ nhân của nó tự tin khẳng định bản thân qua những

Andre năm nay 21 tuổi và đang du học ở New Zealand. Ảnh avatar blog.

nội dung được truyền tải. Nói cách khác, blog là nơi lưu trữ và thể hiện cái tôi – một “cái tôi chừng mực” đủ để người đọc nhận biết bạn là ai.

Hồi đầu, các bài viết của mình chỉ mang tính chia sẻ nhưng về sau, mình thường nói đến những chủ đề mà đông người quan tâm. Mình từng nghiện blog, mà nghiện thì đương nhiên dành rất nhiều thời gian cho nó (giờ cai rồi). Cái được nhất khi làm blog là mình có thể tâm sự một cách thoải mái, kết bạn và được nhiều người quan tâm. Nổi tiếng ở thế giới thật hay ảo cũng là thước đo đánh giá công sức bạn gây dựng nên hình tượng của mình – một quá trình không hề dễ dàng, vì vậy, không có lý do gì để nói nó không có ý nghĩa cả. Còn mất gì ư? Xem ra bất cứ cái gì cũng là vấn đề thời gian mà thôi…

Blog của mình thu hút lượng truy cập cao chủ yếu nhờ vào các mối quan hệ, như với báo chí hay giữa những blogger để tôn kéo nhau lên. Ngoài ra, cách mình viết đủ khiến người ta tò mò, nói cách khác là đánh vào thị hiếu nhưng không bắt chước.

Còn bây giờ, mình thấy để nổi tiếng trên blog thì dễ dàng quá. Người ta cứ theo công thức: Nhào nặn thông tin nơi khác về trộn thêm một tí scandal là hút khách. Nói chung, để lập một trang web cá nhân “chuyên nghiệp”, bạn cần xác định nó sẽ không còn riêng tư nữa mà đi theo hướng cộng đồng hóa từ mặt nội dung cho đến hình thức. Kỹ năng ngoại giao cơ bản cũng cần thiết để giúp bạn liên kết tới một bộ phận blogger và họ sẽ là khách tiềm năng thường xuyên ghé trang của bạn.

Quan trọng hơn, bạn cần đầu tư nhiều thời gian cho nó. Tôi biết một blogger có số pageview lên đến hàng triệu nhưng luôn phải chịu sức ép từ phía người đọc. Ngày nào không viết bài là anh ta bị giục liên hồi. Có đợt cao điểm phải viết 3-4 bài mỗi ngày bởi một entry vừa đăng lên đã có cả trăm comment (nhận xét) và ngay lập tức họ cảm thấy đề tài đó đã cũ.

OnlyU: Triết lý “giàu vì bạn”

Cuối 2007, trong một lần tình cờ viết blog trở lại, tôi nhận thấy đây là nơi chia sẻ tâm tư, kiến thức và khả năng liên kết bạn rộng lớn… Ban đầu, tôi vẫn viết về bản thân xen kẽ những chủ đề mang tính xã hội, giải trí. Khi thấy cộng đồng quan tâm, tôi mới tập trung xây dựng blog theo hướng “làm dâu trăm họ” nhằm trao đổi các vấn đề nóng của giới trẻ.

Ngoài Yahoo 360, OnlyU còn có blog phụ onlyu.tk nên tránh được hiện tượng nhái thương hiệu – cũng là một chiêu thức câu pageview – khi blog bị khóa. Ảnh chụp màn hình.

Nói về việc OnlyU đã làm gì để mọi người biết đến thì quả thật rất khó vì đó là cả một quá trình nên tôi chỉ nêu 2 điểm chính. Thứ nhất, người ta có câu “giàu vì bạn”, muốn vậy phải “chọn bạn mà chơi” nên việc đầu tiên tôi thực hiện là thay đổi danh sách bạn bè. Có lẽ friendlist của tôi chủ yếu là các blogger đình đám, ngôi sao nổi tiếng, “hot girl”, “hot boy”… với lượng truy cập lớn nên tôi cũng được thơm lây ít nhiều.

Thứ hai, điều quan trọng nhất với một blog là nội dung entry. Chuyện này cũng giống như khi bạn vào một nhà hàng, nếu món ăn không ngon, dịch vụ không chu đáo… chắc bạn sẽ không ghé thăm lại. Doanh nhân Trương Gia Bình từng chia sẻ ba bài học: “Không đam mê không có đỉnh cao. Kỹ năng là tuyệt đối quan trọng. Muốn giữ đẳng cấp phải thực tập hàng ngày”. Điều này áp dụng sang blog tôi cảm thấy tương đối đúng.

Nổi tiếng trên blog chưa thực sự tạo áp lực cho tôi. Có điều, nhiều hôm chưa kịp đăng bài mới, một số người thúc giục, số khác còn phao tin OnlyU bị hack, OnlyU bỏ blog, OnlyU bị bắt… Cứ như thế, dù bận hay không, hôm nào tôi cũng phải cố gắng soạn ít nhất một entry mới.

Tôi mê blog giống như ham chơi vậy nhưng tôi chia thời gian theo tỷ lệ 80/20 dựa trên “quy luật Pareto” (Quy luật nỗ lực tối thiểu). Theo đó, tôi chỉ dành 20% thời gian online cho blog và 80% cho các vấn đề khác. Trong quỹ thời gian cho blog, việc đi lang thang chiếm 20% còn 80% cho blog OnlyU. Tất nhiên, quy tắc 80/20 có thể đổi thành 70/30 hay 90/10 tùy theo từng thời điểm nhất định.

Có những lúc quá ham mê, blog đã ảnh hưởng tới công việc, mối quan hệ ngoài đời, thậm chí cả tình cảm, tiền bạc… của tôi. Nhưng mọi thứ đã thay đổi ít nhiều khi tôi sắp xếp thời giờ theo nguyên tắc trên.

One Response

Leave a Reply